LƯU Ý MỌI LÚC MỌI NƠI:

BÀI VIẾT KHI CHIA SẺ PHẢI DẪN NGUỒN. KHÔNG TÙY TIỆN SAO CHÉP VÀ ĐĂNG LẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ

Friday, December 13, 2019

Thế hệ trẻ sinh sau 1995 có xu hướng dễ bị trầm cảm?

Một giáo sư người Mỹ đã đưa ra những con số đáng giật mình về tỉ lệ trầm cảm và tự tử của thế hệ “iGen” – những đứa trẻ sinh sau 1995 và kết tội cho một thủ phạm không mấy xa lạ.

Trong bài báo vừa đăng tải trên tạp chí The Conversation, Giáo sư tâm lý học Jean Twenge (Đại học San Diego State, Mỹ) cho biết trong vòng 5 năm từ giữa năm 2010 đến 2015, số thanh thiếu niên Mỹ gặp phải các triệu chứng trầm cảm , nghĩ mình vô dụng đã tăng thêm 33% và tỉ lệ tự tử cũng tăng 31% so với các năm về trước.
“Phân tích của chúng tôi cho thấy thế hệ thanh thiếu niên mà tôi gọi là “iGen” – những người sinh sau năm 1995 – có nhiều khả năng gặp vấn đề về sức khoẻ tâm thần hơn những thế hệ trước đó” – giáo sư Twenge viết.

Trong bài báo cáo vừa xuất bản trên tạp chí khoa học Clinical Psychological Science, ông và nhóm của mình đã trình bày nghiên cứu về lý do khiến bóng ma trầm cảm – tự tử đè nặng lên những người sinh sau năm 1995: chiếc điện thoại thông minh.

Điện thoại thông minh không khiến chúng ta hạnh phúc như chúng ta tưởng

Theo các số liệu được thống kê, tỉ lệ trầm cảm thanh thiếu niên và độ phổ biến của điện thoại thông minh đã tăng song song trong thời gian qua, nhất là nếu họ dùng nó để sử dụng các ứng dụng liên quan đến internet. Nếu một thiếu niên gắn bó với chiếc điện thoại trên 5 tiếng mỗi ngày, nguy cơ trầm cảm nặng, tự tử hoặc có ý định tự tử tăng đến 71% so với người chỉ dùng điện thoại 1 giờ/ngày. Nguy cơ tự tử bắt đầu tăng đáng kể từ mốc sử dụng 2 giờ/ngày.

Đa số người sử dụng bị sa vào vòng lặp: buồn nên vùi đầu vào điện thoại và vì vùi đầu vào điện thoại nên cảm giác tiêu cực gia tăng. Trong tâm thần học, tiếp xúc mặt đối mặt là cách đơn giản nhất để tìm thấy cảm giác hạnh phúc, tích cực. Về lâu dài, tương tác xã hội cao, ví dụ như tham gia vào các hoạt động tập thể có ích, còn có thể chữa lành những nỗi đau và tìm lại hạnh phúc.

Trái lại, cho dù sử dụng điện thoại để tìm những thứ vui vẻ, cảm giác cô lập xã hội vẫn bị tăng cao một cách khó kiểm soát. Tương tác ảo không đạt được các giá trị tinh thần như tương tác thật nên cảm giác cô lập vẫn xuất hiện. Ghiền điện thoại cũng ảnh hưởng nhiều đến giấc ngủ. Thiếu ngủ là nguyên nhân chính của trầm cảm, trong khi cảm giác cô lập xã hội đem người ta đến ý nghĩ tự kết liễu.

- Theo The Conversation -

Saturday, November 23, 2019

Chúng ta có đang hiểu sai về làm việc nhóm?

Đôi khi làm việc nhóm đem lại kết quả khá ổn và là một cách hữu ích, vui vẻ, và khuyến khích để chúng ta trao đổi ý tưởng, quản lý thông tin và xây dựng lòng tin.

Nhưng nó chỉ có ý nghĩa khi mỗi thành viên trong nhóm đều làm việc độc lập và tự giác với công việc riêng họ có. Làm việc nhóm, ngược lại, là một thảm hoạ nếu bị quây vần bởi những buổi họp mặt, những hội thảo triền miên không bao giờ kết trong những văn phòng không cho ta nổi một không gian riêng để tránh sự ồn ào và những ánh mắt của các đồng nghiệp

....

Với Wozniak, sự hợp tác đồng nghĩa với khả năng chia sẻ cùng một chiếc bánh donut và cùng một tần số sóng não với những đồng nghiệp ăn mặc luộm thuộm và thoải mái - những người chẳng buồn đánh giá khi ông biến mất vào căn phòng của riêng ông để hoàn thành nốt công việc.


(Theo The New York Times)

Thursday, November 21, 2019

Con đường do mình chọn, mình phải đi hết dù cuối con đường đó là gì

Ngày hôm nay, như mọi ngày mình lê lết với những thói quen cũ: ngủ, nấu, ăn, lướt web. Nhưng có thêm một điều nữa khác với ngày thường: mình ra ngoài. Đúng hơn là phải ra ngoài làm một việc hộ người khác mà rõ ràng mình có thể từ chối nhưng mình vẫn phải đi dưới sức ép của hai tiếng "Người thân".

Mình muốn nhanh đến nơi nên đã chọn con đường tắt. Nhưng vì lâu rồi "không sử dụng" con đường này nên mình đã không biết nó đang thi công xây dựng và bị chặn lại cho đến khi mình đã đi đến tận đoạn đang thi công thì mình phải quay đầu xe lại.

Mình nhìn lại đầu đường biển báo ghi rõ: "Công trường đang thi công". Tại sao vẫn có thể đâm đầu đi như thế chứ? Vì mình đang hậm hực cái chuyện phải làm sắp tới. Mình đang muốn nhanh chóng chấm dứt, xong việc. Và mình thấy có thể là con đường bên cạnh đang thi công vì hai con đường song song với nhau mà biển báo lại đặt ở giữa.

Vậy là sau khi biết con đường này bị chặn lại, mình nhìn sang con đường bên cạnh chạy song song và đoán già đoán non:

Có thể nó cũng dẫn đến địa điểm cùng chỗ với con đường này. Vì con đường này bị chặn rồi thì chắc con đường kia không bị. Mình lại vòng sang bên con đường đó. Ôi trời ơi đất hỡi! Nó là một con đường đánh lừa thị giác, đi được có vài trăm mét thì nó cụt lại ở một hàng rào. Hóa ra con đường song song mà mình nhìn thấy từ bên đường bên kia lại là một con đường đứt quãng từ điểm xuất phát khác không cùng bờ.

Sau đó mình lại phải quay lại con đường mà bình thường mình vẫn hay đi.

Rất bực bội và công cốc hơn mình đã phí thêm xăng để đi quãng đường dài gấp đôi quãng đường dự kiến lúc đầu và thậm chí còn dài hơn cả con đường dài thường hay đi.

Đến địa điểm, việc được nhờ giúp cuối cùng người cần giúp lại không thấy cần giúp nữa. Vậy là lại phí thêm công sức nữa!

Bạn thấy đó, một ngày mình có thể la lớn lên và than rằng: "Sao mình đen thế!!" "Sao mà phí thời gian thế!" Nhưng mình nghĩ đi nghĩ lại trong đầu rằng, rất có thể đó là một bài học mà ông trời đang cố tình gieo vào đầu mình, thử thách sự nhẫn lại và thay đổi của lòng mình.

Mỗi người đều có một con đường riêng cho mình ở rất nhiều ngã rẽ khác nhau trên đường đời
Ông dạy mình rằng:
- Mọi sự việc trong cuộc sống xảy đến với con căn nguyên đều bắt nguồn từ sự lựa chọn của con.
- Một khi con đã lựa chọn con đường nào cho mình thì dù kết thúc con đường đó là cái gì cũng đừng đổ lỗi cho khách quan mà hãy tự soi vào lòng mình. Đó là do mình chọn mà đã đi là phải đi hết. Bởi vì ở cuối con đường đó vẫn là thành quả con đáng nhận được.
- Dù trong khó khăn, dù phải đánh đổi thời gian lâu hơn bình thường nhưng sau cùng tất cả mọi việc đều có kết thúc của nó. Nó sẽ kết thúc miễn là chúng ta còn đi, chứ không bỏ dở giữa chừng, dừng lại giữa đường và kèm theo sự cố chấp vô định để rồi không biết xoay sở thế nào
- Có thể con muốn một cái gì đó đổi mới so với thông thường nhưng trước khi thử nó cũng cần chút cân nhắc về tính khả thi và lợi ích đạt được có đáng để mạo hiểm đánh đổi sự thông thường và an toàn. Đừng võ đoán, đừng cảm tính!

Một ngày thật khiến đầu óc phát ngộ!