Tôi nghĩ nhiều lúc rằng: "Đến khi nào tôi mới hoàn thành xong công việc của kiếp này?".
Tôi cũng nghĩ rằng "ăn hành" như thế nào mới là đủ? Vì hiện tại tôi thấy hơi mệt với vài củ hành xông đến tận mũi và ợ ra mùi mà tôi đang gặp phải rồi.
Từ bao giờ, người ta lại thích một đứa hơn 20 tuổi phải chín chắn, trưởng thành và ổn định như một người phụ nữ của gia đình vậy? Họ nghĩ rằng việc trưởng thành tức là có một công việc ổn định, một người để kết hôn sinh con đẻ cái và kiếm ra nhiều tiền.
Nhưng với tôi, trưởng thành là cả một đời. Là khi bạn chẳng còn phải sợ khi nghĩ đến tương lai, buồn và tiếc nuối khi nghĩ về quá khứ dù hiện tại bạn có như thế nào.
Bạn chấp nhận những gì mình đang có, bạn thích nghi với những gì đang xảy đến và bản cảm thấy hoàn toàn thoải mái dấn thân bằng cái đầu tỉnh táo và cái tâm tử tế, trung thực với cảm xúc của mình.
Khi biết mình muốn gì, cần gì hãy một lòng theo đuổi.
Khi biết người khác muốn gì, cần gì và thích mình làm gì, dù không thích nhưng nếu vô hại, thì cứ làm...
LƯU Ý MỌI LÚC MỌI NƠI:
BÀI VIẾT KHI CHIA SẺ PHẢI DẪN NGUỒN. KHÔNG TÙY TIỆN SAO CHÉP VÀ ĐĂNG LẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ
TAGS - CHỦ ĐỀ PHỔ BIẾN
Showing posts with label Nhật kí. Show all posts
Showing posts with label Nhật kí. Show all posts
Wednesday, July 8, 2020
Tuesday, April 7, 2020
Xinh đẹp thì có thể đi đến đâu?
Ừm ai mà chẳng thích cái đẹp phải không các bạn? Thế nhưng mà ngày nay mình thấy đẹp nhiều quá, đẹp đến mức mà hình như ai cũng có thể trở thành mĩ nam, mĩ nữ trên mạng xã hội vậy đó.
Xinh đẹp khiến con người cảm thấy được chú ý và thêm phần tự tin. Xinh đẹp có thể kéo theo nhiều sự yêu thích và ngưỡng mộ cũng như có thể tăng điểm trong những cuộc cạnh tranh đầu vào thi tuyển.
Xinh đẹp cần có một cái chuẩn thực sự. Đặc biệt khi mà trang phục, trang điểm và phẫu thuật thẩm mĩ ngày nay càng tinh vi.
Mình bị hoa mắt bởi nhan sắc của nhiều người cả nam lẫn nữ khi lướt mạng. Mình phải thốt lên rằng: Trời đất, trên đời này nhiều người xinh trai đẹp gái quá! Nhưng có một điều chẳng ai đủ để lại ấn tượng thực sự. Vậy hẳn phải có một cái gì đó mà ngoại hình không thể nào che dấu được.
Rong dài đến đây mình nhận ra chính là khí chất và thái độ sống mới là nguyên chất căn bản và nền tảng của cái đẹp. Xinh đẹp sẽ chẳng đi đến nơi đến chốn, cũng chẳng có gì để người ta lưu nhớ vào tâm trí vì căn bản nó sẽ bị nhàm. Nhưng người có khí chất và thái độ sống anh kiệt tỏa ra một luồng sinh khí và thần khí hết sức cuốn hút người khác. Những thứ đó chính là chuẩn mực của sự xinh đẹp mà không một loại trang điểm, trang phục nào có thể làm được.
Xinh đẹp khiến con người cảm thấy được chú ý và thêm phần tự tin. Xinh đẹp có thể kéo theo nhiều sự yêu thích và ngưỡng mộ cũng như có thể tăng điểm trong những cuộc cạnh tranh đầu vào thi tuyển.
Xinh đẹp cần có một cái chuẩn thực sự. Đặc biệt khi mà trang phục, trang điểm và phẫu thuật thẩm mĩ ngày nay càng tinh vi.
Mình bị hoa mắt bởi nhan sắc của nhiều người cả nam lẫn nữ khi lướt mạng. Mình phải thốt lên rằng: Trời đất, trên đời này nhiều người xinh trai đẹp gái quá! Nhưng có một điều chẳng ai đủ để lại ấn tượng thực sự. Vậy hẳn phải có một cái gì đó mà ngoại hình không thể nào che dấu được.
Rong dài đến đây mình nhận ra chính là khí chất và thái độ sống mới là nguyên chất căn bản và nền tảng của cái đẹp. Xinh đẹp sẽ chẳng đi đến nơi đến chốn, cũng chẳng có gì để người ta lưu nhớ vào tâm trí vì căn bản nó sẽ bị nhàm. Nhưng người có khí chất và thái độ sống anh kiệt tỏa ra một luồng sinh khí và thần khí hết sức cuốn hút người khác. Những thứ đó chính là chuẩn mực của sự xinh đẹp mà không một loại trang điểm, trang phục nào có thể làm được.
Monday, March 23, 2020
Con gái thì làm sao?
Con gái không có nghĩa là phải có một cái mái để an yên như chữ An trong tiếng Hán.
Con gái cũng có thể tung hoành ngang dọc để sống như một cơn gió. Đó không có nghĩa là ăn chơi lêu lỏng mà có nghĩa là có một tâm hồn và thân thể là sở hữu của mình, thoải mái làm bản thân được sống cho riêng mình mà không phải tuân theo quy định của cái xã hội mà họ cho rằng đến tầm này tuổi phải làm cái này cái nọ...
Con gái không cần mình phải "ổn định", chính con trai mới cần cái từ "ổn định" đó để có thể xứng đáng là điểm tựa níu chân con gái.Tại sao con gái cứ phải đứng một chỗ như cái cọc?
Con gái có thể lúc thế này, lúc thế khác, có thể mệt mỏi cần nghỉ ngơi, có thể làm nhiều thứ. Đừng có phân biệt con gái thì phải thế này thế nọ hay đó là việc của con gái.
Con gái không bị tàn phá sắc đẹp bởi thời gian mà thực ra con gái bị tàn phá bởi những quan niệm xã hội về bất bình đẳng giới tính.
Con gái là biển. Biển mãi bao la và rì rào sóng, biển không ngừng chuyện động dòng hải lưu, biển cuộn sóng. Thuyền mới cần biển, khai thác biển.
Monday, December 16, 2019
Nhân một chiều yên ả tôi đã nghĩ...
Cuộc sống này thật thú vị và với mỗi người nó mang một ý nghĩa riêng bắt buộc người ấy phải tìm kiếm trong quá trình sống.
Điểm thú vị là ở mỗi giai đoạn của cuộc đời bạn lại nhìn cuộc sống khác nhau. Cho đến một ngày bạn chắc chắn được bản thân mình là ai, mình muốn gì và mình đã đạt được những gì.... cuộc sống sẽ phản hồi lại bạn bằng thông báo rằng : trông bạn có sự bình thản, điềm tĩnh và chín chắn hơn rồi đấy.
Những trải nghiệm và biến cố trong đời là những viên gạch xây lên tòa thành vững chắc của con người bạn. Nếu không có chúng bạn không thể trưởng thành và thành công được.
Có lẽ cái giai đoạn mà con người ta bắt đầu thấy đầu óc và trái tim mình thay đổi mạnh mẽ và thất thường nhất chính là từ những năm 20 - 30 tuổi. Giữa những ngã rẽ lớn nhỏ, những cánh cửa cơ hội, những người ta gặp, yêu, chia li đều giữ một vị trí nhất định trong sự nghiệp, hôn nhân, sức khỏe và gia đình.
Lắm lúc mình rất hoảng, lắm lúc mình lại nhởn nhơ và yêu đời, lắm lúc mình cũng buồn mà không hiểu vì sao mình buồn và lắm lúc mình đau một cảm giác khó tả. Khi trải qua nhiều chuyện, mà vẫn ỔN thì lúc đó mình phát hiện ra: Cuộc sống này thật đáng sống và nhiều ý nghĩa nếu coi tất cả những gì xảy đến với mình là lẽ tất nhiên ta phải đối mặt, là một bài học ta phải học, và là một phần thưởng ẩn giấu trong những gói vỏ bọc khác nhau dù có thể trông nó rất xấu...
Hôm nay thấy yêu đời đến lạ!
Điểm thú vị là ở mỗi giai đoạn của cuộc đời bạn lại nhìn cuộc sống khác nhau. Cho đến một ngày bạn chắc chắn được bản thân mình là ai, mình muốn gì và mình đã đạt được những gì.... cuộc sống sẽ phản hồi lại bạn bằng thông báo rằng : trông bạn có sự bình thản, điềm tĩnh và chín chắn hơn rồi đấy.
Những trải nghiệm và biến cố trong đời là những viên gạch xây lên tòa thành vững chắc của con người bạn. Nếu không có chúng bạn không thể trưởng thành và thành công được.
Có lẽ cái giai đoạn mà con người ta bắt đầu thấy đầu óc và trái tim mình thay đổi mạnh mẽ và thất thường nhất chính là từ những năm 20 - 30 tuổi. Giữa những ngã rẽ lớn nhỏ, những cánh cửa cơ hội, những người ta gặp, yêu, chia li đều giữ một vị trí nhất định trong sự nghiệp, hôn nhân, sức khỏe và gia đình.
Lắm lúc mình rất hoảng, lắm lúc mình lại nhởn nhơ và yêu đời, lắm lúc mình cũng buồn mà không hiểu vì sao mình buồn và lắm lúc mình đau một cảm giác khó tả. Khi trải qua nhiều chuyện, mà vẫn ỔN thì lúc đó mình phát hiện ra: Cuộc sống này thật đáng sống và nhiều ý nghĩa nếu coi tất cả những gì xảy đến với mình là lẽ tất nhiên ta phải đối mặt, là một bài học ta phải học, và là một phần thưởng ẩn giấu trong những gói vỏ bọc khác nhau dù có thể trông nó rất xấu...
Hôm nay thấy yêu đời đến lạ!
Thursday, November 21, 2019
Con đường do mình chọn, mình phải đi hết dù cuối con đường đó là gì
Ngày hôm nay, như mọi ngày mình lê lết với những thói quen cũ: ngủ, nấu, ăn, lướt web. Nhưng có thêm một điều nữa khác với ngày thường: mình ra ngoài. Đúng hơn là phải ra ngoài làm một việc hộ người khác mà rõ ràng mình có thể từ chối nhưng mình vẫn phải đi dưới sức ép của hai tiếng "Người thân".
Mình muốn nhanh đến nơi nên đã chọn con đường tắt. Nhưng vì lâu rồi "không sử dụng" con đường này nên mình đã không biết nó đang thi công xây dựng và bị chặn lại cho đến khi mình đã đi đến tận đoạn đang thi công thì mình phải quay đầu xe lại.
Mình nhìn lại đầu đường biển báo ghi rõ: "Công trường đang thi công". Tại sao vẫn có thể đâm đầu đi như thế chứ? Vì mình đang hậm hực cái chuyện phải làm sắp tới. Mình đang muốn nhanh chóng chấm dứt, xong việc. Và mình thấy có thể là con đường bên cạnh đang thi công vì hai con đường song song với nhau mà biển báo lại đặt ở giữa.
Vậy là sau khi biết con đường này bị chặn lại, mình nhìn sang con đường bên cạnh chạy song song và đoán già đoán non:
Có thể nó cũng dẫn đến địa điểm cùng chỗ với con đường này. Vì con đường này bị chặn rồi thì chắc con đường kia không bị. Mình lại vòng sang bên con đường đó. Ôi trời ơi đất hỡi! Nó là một con đường đánh lừa thị giác, đi được có vài trăm mét thì nó cụt lại ở một hàng rào. Hóa ra con đường song song mà mình nhìn thấy từ bên đường bên kia lại là một con đường đứt quãng từ điểm xuất phát khác không cùng bờ.
Sau đó mình lại phải quay lại con đường mà bình thường mình vẫn hay đi.
Rất bực bội và công cốc hơn mình đã phí thêm xăng để đi quãng đường dài gấp đôi quãng đường dự kiến lúc đầu và thậm chí còn dài hơn cả con đường dài thường hay đi.
Đến địa điểm, việc được nhờ giúp cuối cùng người cần giúp lại không thấy cần giúp nữa. Vậy là lại phí thêm công sức nữa!
Bạn thấy đó, một ngày mình có thể la lớn lên và than rằng: "Sao mình đen thế!!" "Sao mà phí thời gian thế!" Nhưng mình nghĩ đi nghĩ lại trong đầu rằng, rất có thể đó là một bài học mà ông trời đang cố tình gieo vào đầu mình, thử thách sự nhẫn lại và thay đổi của lòng mình.
Ông dạy mình rằng:
- Mọi sự việc trong cuộc sống xảy đến với con căn nguyên đều bắt nguồn từ sự lựa chọn của con.
- Một khi con đã lựa chọn con đường nào cho mình thì dù kết thúc con đường đó là cái gì cũng đừng đổ lỗi cho khách quan mà hãy tự soi vào lòng mình. Đó là do mình chọn mà đã đi là phải đi hết. Bởi vì ở cuối con đường đó vẫn là thành quả con đáng nhận được.
- Dù trong khó khăn, dù phải đánh đổi thời gian lâu hơn bình thường nhưng sau cùng tất cả mọi việc đều có kết thúc của nó. Nó sẽ kết thúc miễn là chúng ta còn đi, chứ không bỏ dở giữa chừng, dừng lại giữa đường và kèm theo sự cố chấp vô định để rồi không biết xoay sở thế nào
- Có thể con muốn một cái gì đó đổi mới so với thông thường nhưng trước khi thử nó cũng cần chút cân nhắc về tính khả thi và lợi ích đạt được có đáng để mạo hiểm đánh đổi sự thông thường và an toàn. Đừng võ đoán, đừng cảm tính!
Mình muốn nhanh đến nơi nên đã chọn con đường tắt. Nhưng vì lâu rồi "không sử dụng" con đường này nên mình đã không biết nó đang thi công xây dựng và bị chặn lại cho đến khi mình đã đi đến tận đoạn đang thi công thì mình phải quay đầu xe lại.
Mình nhìn lại đầu đường biển báo ghi rõ: "Công trường đang thi công". Tại sao vẫn có thể đâm đầu đi như thế chứ? Vì mình đang hậm hực cái chuyện phải làm sắp tới. Mình đang muốn nhanh chóng chấm dứt, xong việc. Và mình thấy có thể là con đường bên cạnh đang thi công vì hai con đường song song với nhau mà biển báo lại đặt ở giữa.
Vậy là sau khi biết con đường này bị chặn lại, mình nhìn sang con đường bên cạnh chạy song song và đoán già đoán non:
Có thể nó cũng dẫn đến địa điểm cùng chỗ với con đường này. Vì con đường này bị chặn rồi thì chắc con đường kia không bị. Mình lại vòng sang bên con đường đó. Ôi trời ơi đất hỡi! Nó là một con đường đánh lừa thị giác, đi được có vài trăm mét thì nó cụt lại ở một hàng rào. Hóa ra con đường song song mà mình nhìn thấy từ bên đường bên kia lại là một con đường đứt quãng từ điểm xuất phát khác không cùng bờ.
Sau đó mình lại phải quay lại con đường mà bình thường mình vẫn hay đi.
Rất bực bội và công cốc hơn mình đã phí thêm xăng để đi quãng đường dài gấp đôi quãng đường dự kiến lúc đầu và thậm chí còn dài hơn cả con đường dài thường hay đi.
Đến địa điểm, việc được nhờ giúp cuối cùng người cần giúp lại không thấy cần giúp nữa. Vậy là lại phí thêm công sức nữa!
Bạn thấy đó, một ngày mình có thể la lớn lên và than rằng: "Sao mình đen thế!!" "Sao mà phí thời gian thế!" Nhưng mình nghĩ đi nghĩ lại trong đầu rằng, rất có thể đó là một bài học mà ông trời đang cố tình gieo vào đầu mình, thử thách sự nhẫn lại và thay đổi của lòng mình.
![]() |
| Mỗi người đều có một con đường riêng cho mình ở rất nhiều ngã rẽ khác nhau trên đường đời |
- Mọi sự việc trong cuộc sống xảy đến với con căn nguyên đều bắt nguồn từ sự lựa chọn của con.
- Một khi con đã lựa chọn con đường nào cho mình thì dù kết thúc con đường đó là cái gì cũng đừng đổ lỗi cho khách quan mà hãy tự soi vào lòng mình. Đó là do mình chọn mà đã đi là phải đi hết. Bởi vì ở cuối con đường đó vẫn là thành quả con đáng nhận được.
- Dù trong khó khăn, dù phải đánh đổi thời gian lâu hơn bình thường nhưng sau cùng tất cả mọi việc đều có kết thúc của nó. Nó sẽ kết thúc miễn là chúng ta còn đi, chứ không bỏ dở giữa chừng, dừng lại giữa đường và kèm theo sự cố chấp vô định để rồi không biết xoay sở thế nào
- Có thể con muốn một cái gì đó đổi mới so với thông thường nhưng trước khi thử nó cũng cần chút cân nhắc về tính khả thi và lợi ích đạt được có đáng để mạo hiểm đánh đổi sự thông thường và an toàn. Đừng võ đoán, đừng cảm tính!
Một ngày thật khiến đầu óc phát ngộ!
Subscribe to:
Comments (Atom)

